Wednesday, August 7, 2013

Never Left

Và chúng mình phải nói gì sau những giây phút li biệt ấy. Người sẽ bước đi sau những phút bồi hồi vừa đến, người sẽ gánh giùm ta những yêu thương để ra đi thay cho kẻ ở lại này. Cuộc đời từ lúc ấy ta cũng chẳng biết mình còn có thể khóc thay và cười vui thay cho ai được nữa. Hơn một lần kẻ ở lại là những gánh nặng thuộc về từng cơn đau mà KHÔNG THỂ NÀO OÁN HẬN, hơn một lần đã bảo bản thân mình đừng nhìn nữa, quay về đi…
… Sẽ chỉ còn ta không chọn cách đuổi theo người ra đi để còn vì điều gì đó muốn bảo hãy dừng lại thật to. Hãy ở yên nơi này được không? Hãy hiểu là chẳng có cơn đau nào có thể nguôi khi con tim bị cuộc đời và con người lấy mất. Có khác nào một đứa trẻ được sinh ra từ những chua chát thuộc về một con người bị ruồng bỏ, có khác nào một mảnh vườn mười năm không được chăm sóc bởi một bàn tay, có khác nào một nhánh cây mục chỉ còn chờ ngọn gió chạm vào là gãy rụng xuống, có khác nào những giọt nước mắt chảy đi bao nhiêu lần ấy chỉ là thứ vô nghĩa mãi mãi mà thôi.

Bởi vì chúng ta không hề nợ nhau điều gì cả, bởi vì người có quyền chọn cách bước đến thu lượm những bình yên nơi này và có quyền mang tất cả sạch sẽ ra đi. Chỉ còn một bóng đêm ở lại trên hai chiếc đầu gối chơi vơi, chỉ còn những màu đen trong đôi mắt không thể nhìn thấy gì nữa ở những ngày bão giông, chỉ còn từng giọt, từng giọt mặn đắng cứ vậy mà hỏi thăm những trống vắng. Còn gì để ta phải cắn chặt hơn mọi thứ trên đôi môi này, hay vì ta không thể nào chọn cách tự do mà khóc thét lên được. Đành đưa cho mình một chiếc khăn giấy, bảo là hãy tự lau khô đi sau những phút giây lòng mình tự mình lừa dối tất cả. CẦN PHẢI MỘT LẦN NHƯ THẾ ĐỂ HIỂU NHỮNG NHỌC NHẰN THỰC LÒNG LUÔN RẤT KHÓ ĐỂ TỪ BỎ…
Người chọn cách ra đi vì ta chẳng bao giờ là đôi mắt của những tìm kiếm lâu nay.
Người chọn cách quên một cuộc đời ở lại vì ta chẳng phải là cuộc đời thuộc về nơi ấy.
Người chọn cách ra đi vì những nông nổi còn đó,nhưng người không thể nào kiếm tìm được một xúc cảm thật sự khác hơn ở nơi này.
Người chọn cách ra đi vì ta không phải là những gì người mong chờ nhất.
Người chọn cách ra đi vì chẳng hiểu nơi này có một con tim đã từng rất rất yêu thương người nhiều như thế.
Có lẽ cuộc đời sẽ đành phải buông thả những tâm tư. Có lẽ người sẽ đến nơi của bình yên và biết nói câu cám ơn vì một bờ vai nào đó. Có lẽ người sẽ cười trong những mãn nguyện của cuộc đời ban tặng thì sao. Có lẽ người sẽ có được những tháng ngày nồng cháy để bù lại những mất mát khó nhọc mà người đã đi qua. Có lẽ người sẽ không bao giờ biết được một người khác đang sống với những nỗi đau bị ĐÁNH ĐỔI BỞI CHÍNH MÌNH. Nhưng chưa phải là của nhau nên đâu cần phải dãi bày nhiều đến thế. Rút cuộc thì chỉ là con tim người không cho phép người chọn những thứ mà ta đem đến.

Vậy thì hãy gánh dùm ta những yêu thương ấy nhé! Hãy vui bất cứ khi nào có thể, hãy khóc khi thực sự cần một bờ vai. Hãy hát những bài hát người thích mỗi ngày, hãy tự tay vào bếp và nấu những món ăn mà người thích nhất, hãy để đôi chân được tự do trên những con đường và đừng nghĩ suy gì nhiều sau mỗi bước, hãy sống như chỉ có hôm nay và ngày mai, hãy yêu thương vừa đủ để còn kịp nhận ra không gì là vĩnh viễn.
Ngày hôm nay ta có thể sóng gió vì một bước chân còn chưa hề mất đi những dấu vết, ngày hôm nay ta có thể sẽ rất xót xa. Vì chính mình là người chọn ở lại để chống trọi với những cơn đau không hiện hữu nhưng vẫn luôn biết cách tồn tại. Ngày hôm nay ta có thể sẽ chẳng còn tin vào điều gì cả, ta có thể không còn biết cách nhận biết những cảm xúc buồn vui nào nữa. Bờ vai bị bỏ mặc, đôi môi giống như một dòng sông bị cuộc đời này vắt cạn, gương mặt cũng chẳng thể nào dễ nhìn hơn trong chiếc gương khi ta soi mỗi buổi sáng. Thương mình và thấy mình ngốc nghếch quá.
Tại vì ta không thể nào cho mình quyền gượng ép phải quên đi nên thôi đành để mình đón nhận. Tại vì mình đã từng bảo sẽ không hối tiếc nếu như một ngày nào đó vẫn sống thật cô đơn. Tại vì có lẽ chẳng phải là duyên nên cuộc đời không ghép người và ta vào chung một số phận. Chỉ là những nhất thời mà chính mỗi chúng ta tự mình tự lừa dối lẫn nhau phải không? Ôm một người ngỡ như ôm cả thế giới, buông tay là biến mất, siết lại là vụn tan. Ta đã ngộ nhận quá mà…
… Thì hôm nào đó trong cuộc sống nếu có đi qua nhau một lần. Xin cứ hãy như khi CHƯA BẮT ĐẦU để còn nhìn thấy những hi vọng bên nhau không bao giờ mất, xin hãy cứ khóc như ngày hôm ấy để bờ vai này hứng giùm cho người những chênh chao, xin hãy cứ cắn vào ta khi cần để lòng người nguôi những uất ức bấy lâu, xin hãy ôm ta như ôm một cuộc sống dù cho đó chỉ là những ước mơ.

Chỉ là những im lặng và bước qua nhau thật bình thường như vậy. Sau những ngày khóc là những ngày bình yên cũng biết trỗi dậy, sau những cay đắng thì lòng cũng lại biết cách tự thu lượm và nhặt nhạnh thêm những ngọt ngào khác mà sống tốt thôi. Yêu một người không hẳn là chinh phục cả thế giới, và nếu một người ra đi khỏi cuộc sống chính mình, điều đó cũng có nghĩa ta cũng chẳng bao giờ mất đi một thế giới. Xin lỗi vì ta đã gửi về nơi đó những chông chênh đầy nước mắt, chứ nào có một chút thương yêu để người thực sự cảm mến…

Monday, July 22, 2013

The empty come over again.

One more time, I don't have anything thinking in my head, want to go to somewhere, drunk ... again, when will that stop, when can I have a fresh real smile? Pain, suddenly i feel so hurt!
Old trails, a moss grows up  to cover the pain of yesterday,  and to add the new pain, a grin  when in the eyes have  tears, salty lips, trying to tell myself don't think, don't remember, don't expect anything else, but don't know why the chest aches a hiccup. I told myself  not to expect anything from you any more, has prompted myself  not to breathe, crying when love is one-sided, tried to stress the laugh, and also I accepted I'm the person standing behind you but when you try to be silent, that makes me uncomfortable.
I try though but how I can understand all of your heart? The past, present, and love in you, you did not really know yourself, how can I? I do not want to know the memories of you that are very hard to forget, I do not need to know  that person’s inner  beauty When the outer beauty is visible to all, because if I try to know, try to understand, that just makes my heart  hurt more, and Comparisons are more distorted. You want silence, you need to be left alone, maybe my words of care for you are excessive, and you become exhausted when I keep after you;  I become a nuisance ...
I'm so worried about the love I tell you of, it gives you hard  solution, to worry about this love, remembering  will make you fear, and I am scared about the sorrow I bring  you and make you run away from me. ... Love, I love so much, hurt, I hurt a lot, but it seems that the emotions cannot  be relieved, that makes you have more sadness. Stopping love, the love full of troubles and sadness, Let’s  just leave it all to become a shadow behind you. The head reels, my mind and my heart are suddenly silent, and in my mind just a heaviness of emotion.
So then I'll try to be silent, although that is always the thing that makes me fear, and worry, but maybe I need to do this, because everybody needs their own silent world like that.
Yeah then I'll not say that I love you, love you so much, to hold back the emotion of love, so you do not feel sadness or flee from me.
I'll let you be quiet and I’ll try not to step into your life, not sow the love you do not want to receive, and so your  unwanted sad memories are  buried tightly, not to do the same myself
Yeah, and then I'll see it does not happen anymore, I'll go far away, really far so you don't feel  sadness anymore ...!

Monday, January 21, 2013

Mường Tượng

Đã bao lần ta muốn chôn sâu cái cảm giác ấy vào nơi tận cùng của địa ngục, nhưng sao mỗi lần thoáng có 1 cảm giác xa lạ nào đó ùa về trong ta, lại dắt ta đến 1 nơi âm u nào đó, hay là chính ta tự tìm đến nó đây….???
Ta đã buông mình thả những ngày tháng trôi theo kí ức, nhưng khi cảm giác được 1 chút gió ấm áp, 1 chút lạnh lẽo của cô đơn, ta lại tìm đến 1 góc tối nào đó, viết bữa bãi ra những dòng chữ này, để khi tất cả đã nguôi ngoai, ta lại tìm về cuộc sống thực tại của ta, cuộc sống sô bồ và em không còn bên cạnh để chăm sóc cho ta nữa…..
Ta yếu đuối và ngã khuỵ trên sự vô cảm của lí trí, Ta thừa nhận, ta có thể yêu 1 người con gái khác tốt hơn cô ấy, nhưng tất cả thì không cho ta sự lựa chọn, con tim ta dường như bị 1 khối nặng nề của sự sợ hãi đè bẹp, ta đang cố thoát khỏi sự khổ sở của lí trí, nhưng ta lại sợ…..khi ta đã ra khỏi sự đau khổ đó rồi….thì chính ta cũng không biết…..liệu ở 1 nơi nào đó ta chưa biết đến….nơi đó có thể cho ta 1 tình yêu, dù không phải là lần đầu, ta chỉ cần tình yêu đó là chân thật….
Cái hạnh phúc bây giờ ta cần, không phải là cái ngọt ngào thơ dại của tuổi mới yêu, 1 chút dại khờ bị lãng quên nào đó, hay 1 chút nông nổi mà chạm vào cõi vĩnh hẳng,….Bây giờ ta chỉ cần, 1 chút bình yên, 1 chút thanh thản, 1 chút yêu thương, 1 chút tôn trọng, 1 chút hiểu ta, 1 chút trách nhiệm, 1 chút bản lãnh, 1 chút mạnh mẽ, 1 chút mền yếu ……chỉ thế thôi…..mỗi thứ 1 chút, thì có lẽ, đã là quá nhiều cho 1 người con gái ta sẽ yêu…..nhưng ai đây ? Ai sẽ là người dọn bữa cơm cho ta, ai sẽ là người giặt quần áo, ai sẽ là người lo cho mái ấm của ta…..khi tất cả bây giờ chỉ là 1 sự mờ ảo, mơ mộng……
Ta thừa nhận ta không tốt để có 1 người con gái như ta mong ước, vì còn rất nhiều người đàn ông cho cô ấy chọn đâu phải riêng ta…..có lẽ, chỉ vì 1 lí do đó thôi……đủ khiến ta trở thành 1 món quà tặng cho 1 người con gái nào đó đang đau khổ, để đến khi cô ấy tìm được người mình yêu, cô ấy lại rời xa ta và trong trí nhớ của cô ấy, ta chưa bao giờ nói, “Anh Yêu Em”, để khi tất cả đã quá muộn màng thì ta chỉ  nói : “Chuyện qua rồi, Chúc  em hạnh phúc” và thầm nghĩ, em không phải là của ta, cứ như thế, ta để em đi, 1 nơi rất xa, và kí ức của cô sẽ không còn có ta tồn tại…..
Đó chỉ là 1 góc nhỏ của những gì cuộc sống của ta đang hỗn loạn trong khi chỉ biết lo cho người khác….
Sẽ phải bao nhiêu lâu, bao nhiêu người, bao nhiêu rạng vỡ của con tim đây cho đến khi “vợ” ta sẽ đến….
Gửi người vợ xa xôi yêu thương, nếu như trái tim này có quá nhiều nỗi đau, mong vợ hãy nhẹ nhàng mà chữa lành nó nha vợ, nếu như cuộc sống của ta có quá nhiều người để ta chọn, mong vợ hãy chọn ta vì ta biết, vợ là người cuối cùng ta cần, nếu như tâm hồn ta chất chứa quá nhiều kỉ niệm cho nhiều người con gái, thì mong vợ hãy dịu dàng mà thay vào đó tất cả kỉ niệm dành cho vợ, nếu như ta sai, mong vợ hãy sữa, và 1 điều duy nhất ta mong muốn, khi ta yêu vợ, mong vợ hãy yêu ta như vậy, hãy chăm sóc cho gia đình này bằng tất cả yêu thương đã cho đi và còn lại, hãy cùng ta đi trên mọi nẻo đường của cuộc sống…vợ nha……..